Anh em mình là cái gì nhỉ

"Anh em bản thân là đồ vật gi nào?""Anh em bản thân là củ su hào!""Củ su hào tLong ở đâu nào?""Củ su hào tdragon ở bên Lào!" Tôi hét lên trong micro, bao nhiêu lưu ý đến trong đầu hình như bay biến không còn, trong tâm tôi Cảm Xúc vơi nhõm nhỏng vừa thả xuống một cục đá nặng trịch. Tôi ngồi xuống sống ghế ngồi, quan sát Bình vừa múa, vừa hát thiết lập vui cho bạn, tôi cảm giác bản thân thật may mắn Khi được làm bạn với cùng 1 thương hiệu điên nlỗi nó."Sao nào? Ổn rộng rồi chứ?" - Bình chuyên chở ngay sát tôi, nó nỉm đến tôi một lọ nước khoáng rồi nói."Ừ, ổn!" - Tôi cười cợt khoái lạc."Sau này ấy, lúc cơ mà ngươi bi hùng, cứ hát thật to lớn lên, nỗi bi thảm đã theo tiếng hát vang xa với mất tích. Nếu mày cđọng duy trì trong tâm hoài thì bao gồm ngày bị bệnh bị tiêu diệt không chừng!" - Bình ngồi xuống ở kề bên tôi với nói, kì lạ, sao lúc này giọng của nó tráng lệ và trang nghiêm gắng nhỉ."Mày chổ chính giữa lí như thế tự bao giờ vậy?" - Tôi chống cằm chú ý Bình, thời xưa tôi chđẹp mắt nó kĩ như vậy, Bình gồm một đôi mắt màu khu đất non, sóng mũi cao trực tiếp cùng rất nhì mẫu lúm đồng tiền mỗi một khi mỉm cười, từ bây giờ tôi mới nhận biết một điều, Bình cũng thật đẹp nhất ví như mình nỗ lực quan sát kĩ."Haha, tao trọng điểm lí trường đoản cú kia cho tới giờ rồi!" - Bình cười cợt to lớn - "Mà mai sau anh nhị mi về đúng chứ?""Đúng, mà lại tao chưa nói cùng với ngươi à?" - Tôi ngẩn bạn, nghe đâu hôm nay vị cthị xã của Phúc mà lại tôi chưa kịp nói."Ừ, Hòa bảo với tao, nạm sau này tao nên qua nhà mi đòi rubi new được!" - Bình ngả fan phụ thuộc sườn lưng ghế, thở nhiều năm một hơi."Gớm, ngươi làm nhỏng anh nhì tao mắc nợ mi không bằng!" - Tôi lườm nó."Cứ đọng cho rằng vậy đi hahaa, tao tại đây quan tâm chăm lo em gái của ổng thì ổng bắt buộc gồm rubi trả ơn chứ!" - Bình dễ chịu nói.Cái thằng này đúng là phương diện dàgiống như mặt mặt đường nhưng mà, bao gồm ai đời đòi tiến thưởng anh trai của khách hàng bản thân dạng hình này sẽ không vậy ttách. Mà chính xác là anh hai tôi cưng nó thiệt, tôi chơi với nó tự thời toá truồng tắm rửa mưa tới thời điểm này cũng hơn mười năm rồi chính vì như thế cả mái ấm gia đình tôi cùng Bình đều biết nhau, anh nhị tôi thì luôn say mê tất cả em trai hơn là em gái, chũm là thân nhì thằng bọn ông hình thành một quan hệ cơ mà đứa đàn bà như tôi chẳng thể như thế nào xen vào được, tôi thiệt xứng đáng thương!Bình chsinh hoạt tôi về bên lúc kia đồng hồ đeo tay vẫn điểm tám tiếng, tôi cầm quần áo với nạp năng lượng cơm chấm dứt thì ttách đã sắp khuya, nằm ở chóng, tôi è cổ trọc mãi thiết yếu ngủ được.


Bạn đang xem: Anh em mình là cái gì nhỉ


Xem thêm: Cài Proshow Gold, Dùng Proshow Gold Tạo Video Từ Ảnh Trên Pc



Xem thêm: Tìm Hiểu Về Quá Trình Đồng Hóa Là Gì ? Nghĩa Của Từ Đồng Hóa Trong Tiếng Việt

Cái cảm hứng này thiệt lạ, trong đầu tôi cứ suy nghĩ mãi về Phúc, bỗng nhiên tôi lưu giữ đến trái táo bị cắn dở của Phúc đến vẫn còn đó trong cặp, tôi ngay thức thì mngơi nghỉ cặp ra với mang quả táo bị cắn. Tôi gặm một miếng, thiệt là ngọt, cảm xúc lắng đọng có lẽ chưa phải trường đoản cú trái táo bị cắn nhưng mà là từ bỏ lòng tôi truyền đến, cơ mà hết sức nhanh hao, tôi lại ghi nhớ mang lại chiếc vỏ hộp cherry của Thảo Ly, trong thâm tâm lại cảm thấy lạnh giá.Điện thoại tôi có một lời nhắn được gửi mang đến ngay trong lúc kia, tôi mlàm việc thứ, là của Hiền Hòa, một mẫu ngắn thêm ngủn:"Về nhà chưa?""Rồi!" - Tôi trả lời."Bình search ngươi suốt đấy, cơ hội ra về nó ko thấy mày đâu lập tức đi hết dãy khối hận mười để tra cứu mày đấy!" - Hiền Hòa siêu nhanh khô sẽ nhắn lại."Tao biết rồi! Tao vừa đi karaoke với nó về!" "Thế một ngày dài từ bây giờ mi biến mất nơi đâu vậy?""Tao sống tlỗi viện!" - Tôi trả lời, rồi lại nhắn thêm một câu - "Chỉ là tình cờ tao mong muốn tại một mình!" "Cthị xã vỏ hộp cherry đúng không?" "Có lẽ vậy!" "Tao nghĩ Phúc cùng với Ly là 1 trong cặp rồi!" - Hiền Hòa nhắn."Thịch!" - Tim tôi đập bạo gan một chiếc, một xúc cảm trống rỗng Viral mọi trái tim và tâm trí tôi, đôi mắt tôi nhòe đi cùng tôi cảm giác nhỏng bản thân đã rơi dần dần xuống một đầm nước nóng sốt. Thảo Ly cùng với Hoài Phúc là 1 trong đôi? Tại sao một lời nói bình thường những điều đó lại để cho tôi cảm thấy giá lòng nỗ lực này? Không cần tôi chưa từng nghĩ mang đến cthị trấn này, tuy thế lúc đề xuất nghe từ mồm một tín đồ khác thường là 1 trong những xúc cảm kì dị hơn lúc nào hết, cứ nhỏng ai ai cũng thấy tôi là người thua cuộc, còn tôi thì cđọng níu lấy một tia hy vọng tưởng chừng như đang vụt tắt bất kể lúc nào."Bảo An!" - Hiền Hòa lại nhắn - "Mày nên đọc là, nếu như ngươi vì chưng mãi theo xua đuổi một bạn không ở trong về mi cơ mà bỏ lỡ một tín đồ luôn chờ đợi ngươi, thì sẽ có được một ngày mi mất cả hai!" Tôi không hiểu lắm về phần đông gì Hiền Hòa nói, trong tâm địa tôi đã Cảm Xúc một nỗi bi đát lớn vô tận, loại xúc cảm đầy niềm tin cơ hội ban sơ Lúc mới mê say Phúc giống như đã mất tích chẳng thấy tăm hơi đâu cả, hiện thời chỉ còn một sự lo ngại và gần như cân nhắc xấu đi đến đáng buồn.Tôi lại cắn một miếng táo khuyết, lần này thì chẳng còn vị ngọt bên trên vị giác, chỉ từ một cảm xúc đắng chát khó tính, kỳ lạ nhỉ? Tại sao một quả táo Apple lại rất có thể tất cả mang đến nhị hương vị khác nhau? Hay những trái tlặng tôi vẫn đứng thân nhì mối cung cấp xúc cảm đau lòng cùng hạnh phúc, đề nghị tất cả hầu như gì nếm được hầu như là hai sự trái chiều nhỏng vậy?"Hoài Phúc, cũng tương tự một món ăn cay, trường hợp mày cứ đọng ăn uống mãi, một ngày nào kia mi đã quen thuộc, nhưng đó lại chưa phải là món ăn phù hợp độc nhất vô nhị với mày!" - Hiền Hòa lại nhắn tiếp.Tôi cảm thấy mình không muốn tiếp tục chủ đề chuyện trò này nữa, trường hợp nói nữa có lẽ tôi sẽ không kiềm được nhưng nhảy khóc mất, vì thế, tôi ngay tắp lự nhắn:"Để sau hãy nói!" - Rồi lại nhắn tiếp - "Sáng mai mười giờ đồng hồ anh nhị tao về, tám giờ đồng hồ ngươi cùng với Bình qua công ty tao đi!" "OK!""Nhớ ăn mặc lối quàng, lần này có cả bố mẹ tao nữa đấy!" - Tôi lại nhắn tiếp."Cứ tin tao đi!" "Tin mày thì tao gồm nước cơ mà bán nhà."Sáng hôm ấy là một trong ngày thiết bị bảy rất đẹp trời, tôi thức dậy từ lúc mau chóng, trong trái tim dâng lên một xúc cảm mong đợi được gặp gỡ lại người thân. Khoảng tám giờ đồng hồ thì Bình với Hiền Hòa đến, theo sau còn có Gia Minch, tôi khá quá bất ngờ chú ý Minc, anh ta tại vì sao lại tại đây nhỉ? Rồi nlỗi thấu hiểu điều gì đấy, tôi lại liếc chú ý Hiền Hòa một biện pháp đầy ý nghĩa sâu sắc. Hiền Hòa ngượng gập ngùng nói:"Lát nữa tao cùng với Minch đi tập văn nghệ nên giờ qua rồi lát đi cho tiện luôn!" "Ồ, thì ra là thế!" - Tôi nói, rồi mỉm cười cợt - "Đợi tao khóa cửa rồi mình đi!"